Liên Khúc Disco Remix Nhạc Sống Hà Tây - Quên Câu Hẹn Ước

🧑‍🎤: Ánh Như

🎧: 0

📂: Pop

⏱: 00:00:00 AM 07/07/2025

Ngày nào mưa bay tôi về đây qua cánh đồng
Kỷ niệm thân yêu chợt dần dây kính trong tim.
Tìm lại người anh nhiều năm xa cánh chưa về,
Nhớ mãi câu thề chiều nào trên quán đường đêm.
Trở về quê hương nhưng người thương nay đã xa rồi,
Chỉ còn rinh tôi sầu đau một bóng đơn côi.
Giờ tìm nơi đâu bờ môi ánh mắt hôm nào,
Lòng bỗng ngang ngào thương những chiều xanh bước bên nhau.
Nào có ngơ đâu đường tình chia hai lối,
Nhìn hứa rơi nghe buốt lành hồn tối,
Đời hợp tan như mây trời phiêu lo,
Giang dở duyên tình đầu.
Anh bước qua cầu sao anh đành quên hỡi anh.
Trời buồn hay mưa duyên tình xưa không thể phai mơ,
Người đã sang sông còn chi đâu nữa mà mong,
Dựa tròn trong tim tình yêu một thỏ em đền,
Duyên bởi do trời chắc mình không nợ anh ơi.
Ngày nào mưa bay tôi về đây qua cánh đồng chiều,
Kỷ niệm thân yêu chợt dần dây kính trong tim,
Tìm lại người anh nhiều năm xa khách chưa về,
Nhớ mãi câu thề chiều nào trên quán đường đêm.
Trở về quê hương nhưng người thương nay đã xa rồi,
Chỉ còn riêng tôi sầu đau một bóng đơn côi,
Giờ tìm nơi đâu bờ môi ánh mắt hôm nào,
Lòng bỗng ngang ngào thương những chiều xanh bước bên nhau.
Nào có ngờ đâu đường tình chia hai lối,
Nhìn hứa rơi nghe buốt lành hồn tôi,
Đời hợp tan như mây trời phiếu lắng,
Giang dỡ duyên tình đầu,
Anh bước qua cầu sao anh đành quên hỡi anh.
Trời buồn hay mưa duyên tình xưa không thể phai mơ,
Người đã sang sông còn chi đâu nữa mà mong,
Dự tròn trong tim tình yêu một thỏ em rềm,
Duyên bởn do trời trách mình không nợ anh nơi.
Dự tròn trong tim tình yêu một thỏ em rềm,
Duyên bởn do trời trách mình không nợ anh nơi.
Hôm ấy anh đi mình với mình vừa quên,
Tình nhóm chưa thành tên,
đôi ta đều biết rằng,
Tình yêu như hình với bóng,
tình yêu như tờ say trắng,
Như nước em xôi giữa rồng.
Vì hôm nay người đi,
dù hoa yêu vừa hè,
Vì xin giữ ân tình mình em nhé,
Sống cho kỷ niệm,
quá khứ tuyêu màu,
Tương lai mình gần nhau.
Biển cương không may, xanh màu lá rừng,
Nơi đây đơn sơ,
như lòng đường phổ vắng,
Ngày mới đến bâng quân,
chỉ vui nếp chinh nhân,
Đôi lúc thì buồn nhưng rồi quên em,
Từ lúc chia nghi,
bạn bè vẫn tin về,
Hôm nay mùa đông,
mai kia là thu đêm,
Dù ngày đêm đêm,
đôi ta đều biết rằng,
Đêm chinh chiến,
vấn hoại nhớ em.
Anh biết khi đi,
là cách biệt người quen,
Mà nhớ nhiều là em,
đêm nay trời núi rừng,
Nhịp canh thay bằng tính sông,
Nụi trắng đổi tránh bóng,
như xe hoang vu núi rừng.
Biển chinh nhân mong mơ,
bài thơ chưa đồn cuối,
Ngày mai chép thiên vần vào em nhé,
Viết trên thiếp hồng,
nét chữ hoa phối sồng,
Tên em vào được không?
Hôm ấy anh đi,
mình với mình vừa quen,
Tình nhóm chưa thành tên,
đôi ta đều biết rằng,
Tình yêu như hình với bóng,
tình yêu như tờ giấy trắng,
Như nước nghe suối giữa rồng.
Thì hôm nay người đi, nụ hoa yêu vừa he,
Chỉ xin giữ ân tình mình em nhé,
Sống cho kỷ niệm,
quá khứ tuyêu màu,
Tương lai mình gần nhau.
Biển cương không may, xoanh màu lá rừng,
Nơi đây đơn sơ,
như lòng đường phố vắng,
Ngày mai đến bâng quăng,
chỉ vui nếp chinh nhân,
Đôi lúc thì buồn nhưng rồi quen,
Em từ lúc chia ly,
bạn bè vẫn tin về,
Hôm nay mùa đông,
mai kia là thu đến,
Dù ngày đêm chinh chiến,
vẫn hoài nhớ em.
Anh biết khi đi,
là cách biệt người quen,
Mà nhớ nhiều là em,
đêm nay trời núi rừng,
Nhịp canh thay bằng tính sông,
Nửa trăng im đổi tránh bông,
Như xé hoang vu mùi rừng.
Đời chinh nhân mong mơ,
bài thơ chưa đồn côi,
Ngày mai chép thêm vần vào em nhé,
Viết trên thiếp hồng, nét chữ hoa phúi sầu,
Tên em vào được không?
Viết trên thiếp hồng,
nét chữ hoa phúi sầu,
Tên em vào được không?
Tình mới vừa trao bao nhiêu niềm vui chứ sớm,
Sao nỡ quay về, tình cũ hỡi người ơi,
Tại sao anh dối lừa để sợ tôi như kẻ thừa,
Khi người ta bỏ anh đi,
thế em vào trong lúc cô đơn.
Giờ biết làm sao khi đêm nào tôi cũng nhớ,
Nhớ lúc anh cười,
và ánh mắt ngây thơ,
Hồn nhiên anh giá vờ làm người ta yêu thân thờ,
Đâu ngờ em là nai tơ để anh cười, anh nói vù vờ.
Mới tới ngày hôm qua con đứa đón nhau về,
Tựa má kệ vai,
rồi hẹn ước câu thề,
Chồng đó vỡ đầy.
Nếu biết rằng anh còn thương nhớ ai thật nhiều,
Thì cớ làm sao con nhận tâm vui đùa,
làm chế tình tôi.
Người nói chân gian sau này ai thay đổi,
Nhưng trái tim người thề mãi mãi không thấy,
Giờ sao anh nói thề để mình tôi không lối về,
Ai thì vui với người xưa chỉ xin mình tôi không trâu vui.
Tình mới vừa trao bao nhiêu niềm vui chứ giấc,
Sao nỡ quay về tình cũ hỡi người ơi,
Tại sao anh rơi ngựa để giờ tôi như kẻ thừa,
Khi người ta bỏ anh đi thế em vào trong lúc cô đơn.
Giờ biết làm sao khi đêm nào tôi cũng nhớ,
Nhớ lúc anh cười và ánh mắt ngây thơ,
Hồn nhiên anh xa vờ làm người ta yêu thân thờ,
Đâu ngờ em là nai tơ để anh cười anh nói vù vơ.
Mới tới ngày hôm qua còn đưa đón nhau về,
Tựa má kệ vai rồi hẹn ước câu thề,
Chồng đó vỡ đây.
Nếu biết rằng anh còn thương nhớ ai thật nhiều,
Thì cứ làm sao còn nhận tâm vui đùa,
Làm chế tình tôi.
Người nói chân gian sau này ai thay đổi,
Nhưng trái tim người thề mãi mãi không thấy,
Giờ sao anh lối về để mình tôi không lối về,
Ai thì vui với người xưa chỉ xin mình tôi không chồng.
Giờ sao anh lối về để mình tôi không lối về,
Ai thì vui với người xưa chỉ xin mình tôi không chồng.
Giờ còn gì đâu anh nói câu tự ly,
Bao năm bên nhau biết bao từ nghe mặn nồng,
Một lòng thủy chung sắc xoắn anh thề yêu mãi,
Dẫu mai sau này giật đổi sao rời,
Thì tình anh không hề nhạt nhò phói phai.
Về rồi hôm nay anh ơ buông bàn tay,
Vui bước cùng ai người say giấc mộng lâu dài,
Mà nào đâu thấy nơi đây có người đang khóc,
Khóc cho mọi tình tan dở không thành,
Người vui bên nhân tình còn người nước mắt trao tuôn.
Rồi sao không nói năn lời,
Người đi xa mãi phương trời,
Anh lỡ lòng quên bỏ tình tôi,
Từng đêm tiếng dế kiêu sầu,
Buồn thương cho mỗi duyên đầu,
Này lỡ lặng tan với con đầu.
Giờ con đi đâu anh nói con tự đi,
Bao năm bên nhau biết bao từ nghe mặn nồng,
Một lòng thủy chung sắc xoắn anh thề yêu mãi,
Dẫu mai sau này giật đổi sao rời,
Thì tình anh không hề nhạt nhò phói phai.
Về rồi hôm nay anh ơ buông bàn tay,
Vui bước cùng ai người say giấc mộng lâu dài,
Mà nào đâu thấy nơi đây có người đang khóc,
Khóc cho mọi tình
tan dở không thành,
Người vui bên nhân tình còn người nước mắt trao tuôn.
Buồn sao không nói năn lời,
Người đi xa mãi phương trời,
Anh lỡ lòng quên bỏ tình tôi,
Từng đêm tiếng dế kiêu sầu,
Buồn thương cho mỗi duyên đầu,
Chiều mưa răng lối,
Một mình lẽ lối,
Chân bước đơn côi,
Tình tôi đã xa rồi,
Chuyện tình ngày xưa nay còn trong tiềm thức,
Anh ơ phương nào có còn nhớ gì nhau.
Ngày xưa hai đứa câu hẹn thề đáng trao,
Cho dấu mai sầu,
tình ta chẳng phải mau,
Mà nào mơ đâu thời gian đã phải giàu,
Anh bước qua câu hết rồi còn gì đâu.
Hương âu hay mắt lệ sầu,
Cứ rơi hoài tê tai lòng tôi,
Thời gian trôi mãi không ngừng,
Tình nay tan vỡ thôi đừng chờ mà chi,
Biệt ni ai cũng
ngủ sầu,
Thì thôi anh hãy xem tình đầu là mơ.
Ngàn câu thương nhớ xin gửi lại cho ai,
Yêu dấu tan phai tình nay đã xa mơ,
Mong đẹp ngày xưa như là một cơn gió,
Cốn trôi mất rồi chỉ còn lại mình tôi.
Chiều mưa răng lôi,
tôi một mình lẽ lôi,
Chân bước đơn côi,
tình tôi đã xa rồi,
Chuyện tình ngày xưa nay còn trong tiềm thức,
Anh ơ phương nào có còn nhớ gì nhau.
Ngày xưa hai đứa câu hèn thề đã trao,
Cho dấu mai sầu tình ta chẳng phải mau,
Màn đào mưa đầu thời gian đã phải giàu,
Anh bước qua câu hết rồi còn gì đâu.
Mưa ngâu hay mắt lệ sầu,
Cứ rơi hoài tệ tai lòng tôi,
Thời gian trôi mãi không ngừng,
Tình nay tan vỡ thôi đừng chờ mà chi,
Biệt ni ai cũng ngủ sầu,
Thì thôi anh hãy xem tình đầu là mơ.
Ngàn câu thương nhớ xin gửi lại cho ai,
Yêu sầu tan phai tình nay đã xa mơ,
Mộng đẹp ngày xưa như là một cơn gió,
Cốn trôi mất rồi chỉ còn lại mình tôi.
Mộng đẹp ngày xưa như là một cơn gió,
Cốn trôi mất rồi chỉ còn lại mình tôi.
Anh bây giờ không còn thương tôi nữa,
Anh bây giờ đâu còn nhớ gì tôi,
Giờ anh vui say xưa với nhân tình,
Khi riêng mình lặng lẽ bước trong mưa,
Cơn mưa chiều làm tôi thêm lành xa,
Nhớ những hoài hình bóng người xa xôi,
Thời gian trôi cứ trôi mãi không ngừng,
Những kỷ niệm không thể nào phải thôi.
Anh ơi anh về trốn xa xôi,
Anh quên nơi đây có một người,
Vẫn âm thầm đợi chờ anh quay bước,
Ước mơ ngày cùng người nắm bàn tay.
Nhưng nay anh hạnh phúc bên ai,
Xe hoa giữa câu dấu sồn ràng,
Tối bàng hoàng nghe con tim đông nhói,
Mắt nhạt nhòa dòng lệ ướt bờ môi.
Anh bây giờ không còn thương tôi nữa,
Anh bây giờ đâu còn nhớ gì tôi,
Giờ anh vui say xưa với nhân tình,
Chỉ riêng mình lặng lẽ bước trong mưa.
Cơn mưa chiều làm tôi thêm lành xa,
Nhớ những hoài hình bóng người xa xôi,
Thời gian trôi cứ trôi mãi không ngừng,
Những kỷ niệm không thể nào phải thôi.
Anh ơi anh về chốn xa xôi,
Anh quên nơi đây có một người,
Vẫn âm thầm đợi chờ anh quay bước,
Ước mơ ngày cùng người nắm bàn tay.
Nhưng nay anh hạnh phúc bên ai,
Xe hoa giữa câu dấu sồn ràng,
Tối bàng hoàng nghe con tim đông nhói,
Mắt nhạt nhòa dòng lệ ướt bờ môi.
Tối bàng hoàng nghe con tim đông nhói,
Mắt nhạt nhòa dòng lệ ướt bờ môi.
Anh nói anh thương tôi, mà sao anh lừa dối,
Anh nói yêu tôi rồi, để rồi anh bước bên ai,
Anh đành giập nát tim tôi,
để tối âm khóc nơi xa,
Một tình ta đã kỳ hoài,
lời sầu tôi khóc từng đêm,
Anh nói yêu tôi rồi,
sao anh đành phù tình tôi.
Anh vốn mơ ước cao,
ngột ngà và trò bão,
Với vốn thân với nghèo,
mong ước đau dám trèo cao,
Để rồi anh mơ ước cao,
anh đành phù tình tôi.
Giờ anh quay bước, vui bên ai kia thật rồi,
Giờ anh bước đi, theo một người mà anh thầm ước,
Để lại nỗi đau,
xin mình tôi nỗi đau nghèn ngào,
Đành nhìn anh đi,
anh bước theo dấu sáng,
Nỗi niềm cay đắng, bao đau thương tôi chập nhận,
Vì cuộc sống tôi,
không lo được hạnh phúc cho anh,
Đành nhìn anh đi,
nước mắt tôi rơi lề,
Giọt sầu tôi rơi,
tôi biết mình xa nhau.
Anh nói anh thương tôi,
mà sao anh lừa dối,
Anh nói yêu tôi rồi,
để rồi anh bước bên ai,
Anh đành giập nát tim tôi,
để tối ôm khóc nơi sâu,
Cuộc tình ta đã chia hai,
lời sầu tôi khóc từng đêm,
Anh nói yêu tôi rồi, sao anh đành phù tình tôi.
Anh vốn mơ ước cao,
ngọc ngà và trầu bão,
Tôi vốn thân với nghèo,
mong ước đau dám trèo cao,
Để rồi anh mơ ước cao,
anh đành phù tình tôi.
Giờ anh quay bước, vui bên ai kia thật rồi,
Giờ anh bước đi,
theo một người mà anh tham ứng,
Để lại nỗi đau,
xin mình tôi nỗi đau nghẹn ngào,
Đành nhìn anh đi,
anh bước theo sầu sáng,
Nỗi niềm cay đắng,
bao đau thương tôi chập nhận,
Vì cuộc sống tôi,
không lo được hạnh phúc cho anh,
Đành nhìn anh đi,
nước mắt tôi rơi lề,
Giọt sầu tôi rơi,
tôi biết mình xa nhau.
Đành nhìn anh đi,
nước mắt tôi rơi lề,
Giọt sầu tôi rơi, tôi biết mình xa nhau.
Giữa phố thị đông ngơi, đèn hoa răng ngập lối,
Em mãi đi tìm,
hình bóng của con tim,
Từ ngày chia tay cuối con đường chiều vương nắng,
Thăm thoát thời gian trôi tàn phu đã bao lần.
Những kỷ niệm êm đềm, còn nến trong tim thức,
Anh ở nơi nào mà sao quá xa xăm,
Lời hẹn trăm năm biết bây giờ anh còn nhớ,
Hay đã phổi quên bao mong ước buổi ban đầu.
Từng đêm chân bước cô đơn qua con phố nhỏ,
Gió lây,
tiếng lá lao sao ngỡ như là anh đến,
Gọi tên mà có ai hay không như giấc mộng,
Biết duyên tình quá mong manh,
Nhưng lòng vẫn đợi,
và chờ mong trọn đời.
Dẫu biết tình yêu đâu luôn gặp nhiều ngang trái,
Nhưng nhớ nhau hoài dù đời lắm đổi thay,
Rồi ngày mai đây trên bước đường dài xa ấy,
Nếu có gặp nhau xin đừng gọi cô nhân trầu.
Giữa phố thì đông người, đèn hoa răng ngập lối,
Em mãi đi tìm hình bóng của con tim,
Từ ngày chia tay cuối con đường chiều vương nắng,
Thắm thoát thời gian trôi tàn phu đã bao lần.
Những kỷ niệm êm đềm còn nín trong tim thức,
Anh ở nơi nào mà sao quá xa xăm,
Lời hẹn chăm năm biết bây giờ anh còn nhớ,
Hay đã vội quên bao mong ước buổi ban đầu.
Từng đêm chân bước cô đơn qua con phố nhỏ,
Gió lây tiếng lá lao sao ngói như là ánh đèn,
Gọi tên mà có ai hay không như sớm mộng.
Biết duyên tình quá mong manh,
Nhưng lòng vẫn đợi mà chờ mong trọn đời.
Dẫu biết tình yêu đâu luôn gặp nhiều ngang trái,
Nhưng nhớ nhau hoài dù đời lắm đổi thay,
Rồi ngày mai đây trên bước đường dài xa ấy,
Nếu có gặp nhau xin đừng gọi cô nhân sầu.
Rồi ngày mai đây trên bước đường dài xa ấy,
Nếu có gặp nhau xin đừng gọi cô nhân sầu.
Tình mình hôm nay vội đầy,
Phán dừng lại cuộc sống không tiền,
Làm sao giữ được nhau,
Mười năm trôi qua hai ta bước chung đường,
Có lẽ bây giờ không còn ai bước qua.
Giờ ngồi bên nhau sao chẳng nói câu gì,
Nước mắt tuồn trào làm đau nhói tim nhau,
Hà mình không yêu đến nói lúc ban đầu,
Để giờ xa nhau nghen ngào nước mắt rưng rưng.
Anh ơi anh ơi,
Người ta tiếc cho đôi mình,
Người ta tiếc cho cuộc tình,
Sao không giữ trọn vẹn bên nhau,
Giờ giữ được đâu,
Khi tình đã hết thật lòng,
Khi tình đã hết màn nòng,
Xin ai đừng tiếc nuối làm chi.
Thôi về anh ơi,
Sướng ướt lạnh vài rồi,
Nước mắt rơi nhiều,
Hãy lau hết đi anh,
Rồi mình chia tay,
Vùi trốn nói đau này,
Hãy xem như là ta chưa từng có nhau.
Tình mình hôm nay thôi đành phát dừng lại,
Cuộc sống không tiền làm sao giữ được nhau,
Mười năm trôi qua hai ta bước chung đường,
Có lẽ bây giờ không còn ai bước qua.
Giờ ngồi bên nhau sao chẳng nói câu gì,
Nước mắt tuôn trào làm đau nhói tim nhau,
Hà mình không yêu nên nói lúc ban đầu,
Để giờ xa nhau nghen ngào nước mắt rưng rưng.
Anh ơi anh ơi,
Người ta tiếc cho đôi mình,
Người ta tiếc cho cuộc tình,
Sao không giữ trọn vẹn bên nhau,
Giờ giữ được đâu,
Khi tình đã hết thật lòng,
Khi tình đã hết màn nòng,
Xin ai đừng tiếc nuối làm chi.
Rồi về anh ơi,
Sướng ướt lạnh vài rồi,
Nước mắt rơi nhiều,
Hãy lau hết đi anh,
Rồi mình chia tay vùi trốn nói đau này,
Hãy xem như là ta chưa từng có nhau.
Rồi mình chia tay vùi trốn nói đau này,
Hãy xem như là ta chưa từng có nhau.
Nghe tim bềm bềp kêu lòng,
Con thương nhớ quê nhà,
Nơi mai tranh nghèo,
Ngày xưa đó một thời âu thơ,
Con nhớ mẹ âu ớt, Ban đèn khuya,
Tiếng ru êm đềm,
Đêm dài thảo thức,
Mong con được dập mù nồng sai,
Mai tóc nhầm màu mây,
Giờ đây lưng mẹ đã còng,
Con nước lơ rồng,
Bờ tre nhỏ gió chiều đông đưa,
Trong ngóng chờ tình con,
Sao nhiều năm không thấy quay về,
Để cho nước mắt rơi nở,
Nghe bệnh dòng sông quê,
Mẹ ơi!
Xa cách lâu rồi,
Bao năm chưa về bệnh mãi tranh xưa,
Ngày nào con đi,
Mẹ đứng bên hiên nhà,
Đừng buồn đôi mắt,
Trông về phía trời xa,
Rồi chiều nay,
Con đã trở về,
Bên quê dân còn còn đỡ nhỏ thân quen,
Hàng dừa nghiêng nghiêng, Rợp bóng bên thềm,
Nhà tranh còn đó,
Tiếng ru hơi tiềm đầu.
Bóng giáng mẹ giờ đây,
Hiệt xa con mãi muôn đời,
Đào sốt vô bờ, Bao nỗi nhớ dân tràn trong tim,
Ơn đứng
tựa nón cao, Con làm sao,
bao đáp mần tình,
Mẹ ơi! Con khóc,
Mong nhớ mẹ biết hồ nào ngồi.
Nghe tiếng bềm bềp kêu,
Lòng con thương nhớ quê nhà,
Nơi mai tranh nghèo,
Ngài xưa đó một thời âu thơ.
Con nhớ mẹ ấu ớ, Bên đèn khuya,
Tiếng ru êm đềm,
Đêm dài thảo thức,
Mong con được dắt ngồ nồng sai,
Mãi tóc nhớ màu mây,
Giờ đây lưng mẹ đã còng.
Con nước lơ rồng,
Bờ tre nhỏ gió chiều đông đưa,
Trong ngóng chờ tình con,
Sao nhiều năm không thấy quay về,
Để cho nước mắt rơi, Nơi nề bến dòng sông quê.
Mẹ ơi!
Xa cách lâu rồi,
Bao năm chưa về bền mãi tranh xưa,
Ngày nào con đi,
Mẹ đứng bên hiên nhà,
Đường buồn đôi mắt,
Trông về phía trời xa.
Rồi chiều nay,
Con đã trở về,
Bên quê dân còn còn đợi nhỏ thân quen,
Hàng dừa nghiêng nghiêng, Rợp bóng bên hềm,
Nhà tranh còn đó,
Tiếng ru hơi tiềm đầu.
Bóng vắng mẹ giờ đây,
Nghĩa xa con mãi muôn đời,
Đau sụt vô bờ, Bao nỗi nhớ dâng tràn trong tim,
Ơn đức tựa nông cao,
Con làm sao bao đáp mần tình.
Mẹ ơi! Con khóc,
Mong nhớ mẹ biết thù nào ngồi yên.
Hương nhẫn rồng sông,
Chảy ra biên rồng,
Hương nhẫn chi xuồng,
Be nhỏ xinh xinh.
Đất tam nông, Mênh mông, Đồng lúa chinh,
Ninh kiều qua thăm đẹp lòng người phương xa.
Ai có đi qua Bạc Liêu rồi liêu liếng,
Tiếng ai rao đang bà giá có hoài lang,
Gió miên mang bóng dừa che mắt rưỡi,
Nhớ mãi mùi cười duyên vang của bên trang.
Tiềm vang,
Cây trái xâm xê,
Lòng an niếp mới dương dâng tình quê hương,
Về trả vinh,
Vinh lông hiền qua,
Đầm đàn sắc chính cuồng lòng cứu lòng.
Tiềm thăm,
Sống trăng chùa chiên,
Kiện vang bậc quất anh hùng hiền ngang.
Qua đến An Giang, Nhớ lòng xuyên châu Đốc,
Ngơi trốn yên bình nuôi căm núi san,
Về Hậu Giang,
Miền Đất mong chờ,
Cà Mau quý néo thăm mãi tình miền Tây.
Hương nhẫn dòng sông chảy ra biên rồng,
Hương nhẫn chi xuồng bé nhỏ xinh xinh,
Đất tăm nông mênh mông đồng đua chính,
Ninh kiều qua thăm đẹp lòng người phương sang.
Ai có đi qua Bạc Liêu rồi lưu liếng,
Tiếng ai rao đàn bà giá có hoài lang,
Gió miên mang bóng dừa che mắt rơi,
Nhớ mãi nụ cười dương vang của Bến Tre.
Tiềm giang,
Cây trái xâm xê,
Lòng an niếp mới hương dân tình vợi hứa,
Về trả vinh,
Vinh long hiền qua,
Đầm đàn sắc chính cuồng rồng cứu lòng.
Tiềm thăm,
Sống trăng chùa chiên,
Kiện giang bất khuất anh hùng hiền ngang.
Qua đến An Giang nhớ lòng xuyên châu Đốc,
Nơi trốn yên bình nuôi căm núi san,
Về Hậu Giang,
Miền Đất mong chờ,
Cà Mau quỷ néo thăm mãi tình miền Tây.
Về Hậu Giang,
Miền Đất mong chờ,
Cà Mau quỷ néo thăm mãi tình miền Tây.
Trả lại trắng sao với tình yêu đâu ngọt ngào,
Trả lại cho nhau những ân tình mà ta đã trao,
Ước mong ban đầu xin trồn vào dĩ vang,
Yêu thương sẽ làm đôi vì cuộc đời nhiều gian dối.
Hà tan thu sang lá vàng bẫy nhiều thật nhiều,
Kỷ niệm đôi ta đã bao lần sánh bước bên nhau,
Lối cũ bây giờ là rời buồn hiu hắt,
Chăn đêm bước về đâu khi thiếu đi một bóng hình.
Tình yêu không như là ước mơ,
Tình yêu không đẹp tựa như thơ,
Vì yêu nên khổ đau nhiều,
Một mình cay đắng sao anh đành hơi anh.
Ngày xưa anh hứa yêu trọn đời,
Này anh quên hết cho duyên mình lỡ lòng.
Chuyện tình hấp tan như giấc mộng ai có ngờ,
Một mình bơ vơ ôm kỷ niệm xin chết nên thơ,
Giữ trốn trong lòng một chuyện tình đã lỡ,
Tựa duyên đã nhạt vai nhưng mình vẫn nhớ nhau hoài.
Trả lại chẳng sao với tình yêu đâu ngọt ngào,
Trả lại cho nhau những ân tình mà ta đã trao,
Ước mong ban đầu xin trồn vào dĩ vang,
Yêu thương sẽ làm đôi vì cuộc đời nhiều gian dối.
Hà tàn thu sang lá vòng bẫy nhiều thật nhiều,
Kỷ niệm đôi ta đã bao lần sánh bước bên nhau,
Lối cũ bây giờ là rời buồn hiu hắt,
Chăn đêm bước về đâu khi thiếu đi một bóng hình.
Tình yêu không như là ước mơ,
Tình yêu không đẹp tựa như thơ,
Vì yêu nên phố đau nhiều,
Một mình cay đắng sao anh đành hơi anh,
Ngày xưa anh hứa yêu chọn đời,
Này anh quên hết cho duyên mình lỡ làng.
Chuyện tình hấp tan như giấc mộng ai có ngờ,
Một mình bơ vơ ôm kỷ niệm xin chết nên thơ,
Giữ chọn trong lòng một chuyện tình đã lỡ,
Tờ duyên đã nhạt vai nhưng mình vẫn nhớ nhau hoài.
Khi bước vào yêu,
sợ tình gian dối nên lòng tôi vội hỏi,
Giấc mộng ban đầu sẽ thành bài thơ từng đêm mơ ước xa xôi.
Đường tình muôn lối ai biết chuyện mai sau,
Khi đã yêu rồi dù bao sống tố hay đắng cay chẳng đổi thay.
Ai nói lời yêu chọn câu hẹn ước ngàn năm vẫn đợi chờ,
Nhưng có đầu ngờ một chiều mưa bay người ta vui bước bên ai.
Lòng muôn tế tái thương gió phần mình thôi,
duyên đã lỡ làng,
Tình như cơn gió cuốn trôi đi giấc mộng đau.
Tình yêu sao đổi chẳng thấy đến,
Dùi kỳ ngăn cách cho duyên mình dở dang,
Đỏ ngang lời chuyện xoang song,
Giờ đây câu mong đợi chỉ còn áo mỏng mà thôi.
Tôi gói niềm thương vào trang nhật ký với tình yêu dài khờ,
Anh chẳng quyết mờ,
còn riêng mình tôi đường khuy lẽ bóng đơn côi.
Những dòng thương nhớ xin giữ tròn trong tim,
Đêm tan canh sầu,
tình xưa phải giấu muôn cố quên càng nhớ thêm.
Khi bước vào yêu,
sợ tình gian dối nên lòng tôi bồi hỏi,
Giấc mộng ban đầu sẽ thành bài thơ từng đêm mơ ước xa xôi.
Đường tình muôn lối ai biết chuyện mai sau,
Khi đã yêu rồi dù bao sống tố hay đắng cay chẳng đổi thay.
Ai nói lời yêu tròn câu hẹn ước ngàn năm vẫn đợi chờ,
Nhưng có đầu ngờ một chiều mưa bay người ta vui bước bên ai.
Lòng buồn bể tai thương gió phần mình thôi,
duyên đã lỡ làng,
Tình như cơn gió cuốn trôi đi giấc mộng đau.
Tình yêu sao đổi chẳng thay đến,
Dù khi ngăn cách cho duyên mình dở dang,
Đỏ ngang lời chuyện sang sông,
Giờ đây câu mong đời chỉ còn nào mong mà thôi.
Tôi gói niềm thương vào trang nhật ký với tình yêu dài khờ,
Ánh trăng khuyết mờ,
toàn riêng mình tôi đường khuy lẽ bóng đơn côi.
Những dòng thương nhớ xin giữ tròn trong tim,
Đêm tan canh sầu,
tình xưa phai giấu muôn cố quên càng nhớ thêm.
Những dòng thương nhớ xin giữ tròn trong tim,
Đêm tan canh sầu,
tình xưa phai giấu muôn cố quên càng nhớ thêm.
Nhà mình chung sớm,
chung dòng sống chung một bên đò,
Chiều nào đò đưa đôi mình về dưới cơn ngừa,
Mưa làm ước chiếc áo ba ba,
Em chợt nghe lòng mình xót xa,
Hèn thê kề bên lòng em sao xuyến giấc mơ thuyền qua.
Ngày nào đôi mươi anh và em vẫn thường ước hẹn,
Ngày sao đẹp duyên đôi mình hạnh phúc trăm năm,
Anh làm chú rể giáng hiền lương,
Em làm dâu hiền thật dễ thương,
Hòa hàng mừng vui,
Cầu cho đôi lứa yêu nhau trọn đời.
Anh ơi! Đôi mình trời đã xếp tớ,
Sao anh có ngừng ngại vui vơ,
Để em ngại đêm mong nhớ.
Anh ơi! Bên đò còn đời rối tớ,
Mong ngại em mặc áo hoa,
Thiền qua sang nước cô dâu về nhà,
Bằng lòng đi anh,
Đôi mình chung dưới một màn nhà,
Bằng lòng đi anh,
Anh còn chờ đợi chi anh,
Em thề yêu mãi chỉ mình anh,
Như con đò cắm sao một bên sông,
Dù trời mưa giông,
Dù cho bão tố vẫn không xa lời.
Ngày nào đôi mươi,
Anh và em vẫn thường ước hẹn,
Ngày sao đẹp duyên,
Đôi mình hạnh phúc trăm năm,
Anh làm chú rể dán hiền lương,
Em làm vâu hiền thật dễ thương,
Hòa hà mừng vui,
Cầu cho đôi lứa yêu nhau trọn đời.
Anh ơi! Đôi mình trời đã xếp tớ,
Sao anh có ngừng ngại vui vơ,
Để em ngại đêm mong nhớ.
Anh ơi! Bến đò còn đợi đôi ta,
Ngông ngai em mặc áo hoa,
Thiền qua sáng lúc cô dâu về nhà,
Bằng lòng đi anh,
Đôi mình chung dưới một màn nhà,
Bằng lòng đi anh,
Anh còn chờ đợi chi anh,
Em thề yêu mãi chỉ mình anh,
Như con đò cắm sao một bên sông,
Dù trời mưa giông,
Dù cho bão tố vẫn không xa lời.
Em thề yêu mãi chỉ mình anh,
Như con đò cắm sao một bên sông,
Dù trời mưa giông,
Dù cho bão tố vẫn không xa lời.
Anh hãy về đi,
ta chẳng còn chi, Mình đã hết duyên rồi,
Nói tiếc thêm buồn,
Đời em đã lỡ,
đã lỡ lạc ta duyên.
Tình ta ngăn trái cây đắng này ai hay,
Về đi hỡi anh,
về bên má gia đình.
Em biết đời em,
thôi thế từ đây,
Cùi trốn nỗi đau này.
Trách ngai bây giờ,
thì thôi em ký,
Biết trách trời khiến xui.
Hay tại anh giăn dối,
buôn chốt lười đầu môi,
Để tôi quá tin,
vội trao hết ân tình.
Tôi sổ phận lệ lò hê,
lệ đắng bờ môi,
Cớ sao người giăn dối,
Giờ hai chúng ta đành thôi cách xa.
Em có nào ngờ đâu,
đời lắm bề sâu,
Nỗi đau này ai thấu,
Thì thôi nhớ anh,
tình lỡ duyên tình.
Anh hãy về đi,
Mình đã hết duyên rồi,
Nỗi tiếc thêm buồn,
Đời em đã lỡ,
đã lỡ lạc ta duyên.
Tình ta ngăn trái cây đắng này ai hay,
Về đi hỡi anh, về bên má gia đình.
Em biết đời em,
thôi thế từ đây, Cùi trốn nỗi đau này.
Trách ngai bây giờ, thì thôi em ký,
Trách trời khiến dùi,
Hay tại anh giăn dối,
buôn chốt lười đầu môi,
Để tôi quá tin,
vội trao hết ân tình.
Tôi sổ phận lệ lò hê,
lệ đắng bờ môi,
Cớ sao người giăn dối,
Giờ hai chúng ta đành thôi cách xa.
Em có nào ngờ đâu,
đời lắm đời sâu,
Nỗi đau này ai thấu,
Thì thôi nhớ anh,
tình lỡ duyên tình.
Thì thôi nhớ anh, tình lỡ duyên tình.

XEM TOÀN BỘ
Nhạc Sống Hà Tây Giọng Ca Độc Lạ - Người Đi Tình Cũng Đi
🎧 : 0 | ⏱: 3:43
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây 2025- Tình Cũ Tình Mới
🎧 : 0 | ⏱: 1:21:19
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây 2025 - Kiếp Hoa Rơi
🎧 : 0 | ⏱: 1:3:51
🧑: Ánh Như

Tàn Đêm Thương Nhớ
🎧 : 0 | ⏱: 5:24
🧑: Ánh Như

Disco Nhạc Sống Hà Tây Mới Nhất - Dang Dở Tình Ta
🎧 : 0 | ⏱: 4:40
🧑: Ánh Như

Mưa Gió Làm Chi
🎧 : 0 | ⏱: 7:03
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Disco 2025 - Bông Bần Kỷ Niệm
🎧 : 0 | ⏱: 1:3:36
🧑: Ánh Như

Nhạc Sống Hà Tây Giọng Hát Độc Lạ - Nhà Mình Chung Vách
🎧 : 0 | ⏱: 5:36
🧑: Ánh Như

Ai Nỡ Phụ Phàng
🎧 : 0 | ⏱: 5:12
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây Disco Remix - Dòng Sông Quê
🎧 : 0 | ⏱: 1:39:51
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Disco Nhạc Sống Hà Tây Mới Nhất 2025 - Đành Lòng Sao Anh
🎧 : 0 | ⏱: 1:6:44
🧑: Ánh Như

Thầm Trách Riêng Mình
🎧 : 0 | ⏱: 5:26
🧑: Ánh Như

Trang Thơ Cuối
🎧 : 0 | ⏱: 5:12
🧑: Ánh Như

Nỗi Lòng Mẹ Đơn Thân
🎧 : 0 | ⏱: 5:47
🧑: Ánh Như

Duyên Tàn Tình Tan
🎧 : 0 | ⏱: 4:40
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Bolero 100 Bài Dành Cho Những Ai Mất Ngủ
🎧 : 0 | ⏱: 2:39:59
🧑: Ánh Như

Disco Sôi Động 2025 Bông Bần Kỷ Niệm
🎧 : 0 | ⏱: 3:57
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Disco Remix Nhạc Sống Hà Tây - Quên Câu Hẹn Ước
🎧 : 0 | ⏱: 1:2:25
🧑: Ánh Như

Tình Đẹp Ngàn Năm
🎧 : 0 | ⏱: 5:08
🧑: Ánh Như

Xin Trả Lại Nhau
🎧 : 0 | ⏱: 4:52
🧑: Ánh Như

Anh Bỏ Tình Em
🎧 : 0 | ⏱: 5:00
🧑: Ánh Như

Duyên Nợ Cau Trầu
🎧 : 0 | ⏱: 4:58
🧑: Ánh Như, Trường Sơn

Liên Khúc Disco Nhạc Sống Hà Tây 2025 - Dang Dở Tình Ta
🎧 : 0 | ⏱: 1:1:23
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Bolero Xưa - Nếu Duyên Không Nợ
🎧 : 0 | ⏱: 59:15
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Nhạc Tổng Hợp Disco Remix - Nhạc Sống Hà Tây - Bông Bần Kỷ Niệm
🎧 : 0 | ⏱: 1:3:03
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Nhạc Sống Sôi Động - Nhà Mình Chung Vách
🎧 : 0 | ⏱: 1:2:56
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Bolero Tâm Trạng - Biết Mình Đã Già
🎧 : 0 | ⏱: 1:4:17
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Bolero Toàn Bài Hay - Thiệp Hồng Anh Viết Tên Em
🎧 : 0 | ⏱: 1:27:09
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Remix - Disco Nhạc Sống hà Tây Toàn Bài Hay
🎧 : 0 | ⏱: 1:25:02
🧑: Ánh Như

Liên Khúc Bolero Tâm Trạng - Vùi Chôn Một Chuyện Tình
🎧 : 0 | ⏱: 59:11
🧑: Ánh Như