Liên Khúc Bolero Toàn Bài Hay - Thiệp Hồng Anh Viết Tên Em
🧑🎤: Ánh Như
🎧: 0
📂: Pop
⏱: 00:00:00 AM 07/07/2025
Hôm ấy anh đi mình với mình vừa quên
Tình ôm chưa thành tên,
đôi ta đều biết rằng,
Tình yêu như hình với bóng,
Tình yêu như tờ giấy trắng,
Như nước nghen xuôi giữa rồng.
Thì hôm nay người đi, Vừa hoa yêu vừa hè,
Chỉ xin giữ an tình mình em nhé,
Sống cho kỷ niệm,
Quá khứ tuy yêu hoa màu,
Tương lai mình gần nhau.
Biển cương không mây,
Xoánh màu lá rừng,
Nơi đây đơn sơ,
Như lòng đường phổ vắng,
Ngày mới đến bông khuân,
Chỉ vui nếp chinh nhân,
Đôi lúc tì buồn nhưng dối quên,
Em
từ lúc chia ly,
Bạn bè vắng tin về,
Hôm nay mùa đông,
Mai kia là thu đến, Dù ngày đêm chinh chiến,
Vẫn hoài nhớ em.
Anh biết truy đi,
Là cách biệt người quen,
Mà nhớ nhiều là em,
Đêm nay trời núi rừng,
Nhịp canh thay bằng tính sông,
Nụi trăng im đồi tránh bông,
Như xe hoang vu núi rừng.
Đời chinh nhân mong mơ, Bài thơ trưa đòn khôi,
Ngày mai chép thiên vần vào em nhé,
Viết trên thiếp hồng,
Nét chữ hoa cuối sồng,
Tên em vào được không?
Hôm ấy anh đi, Mình với mình vừa quên,
Tình yêu như hình với bông,
Tình yêu như tờ giấy trắng,
Như nước em xuôi giữa rồng.
Thì hôm nay người đi,
Dù hoa yêu vừa hè,
Chỉ xin giữ ân tình mình em nhé,
Sống cho kỷ niệm,
Quá khứ tuyêu màu,
Tương lai mình gần nhau.
Biển cương không may,
Xanh màu lá rừng,
Nơi đây đơn sơ,
Như lòng đường phố vắng,
Ngày mai đến băng quăng,
Chỉ vui nếp chinh nhân,
Đôi lúc tì buồn nhưng rồi quen,
Từ lúc chia ly, Bạn bè vẫn tin về,
Hôm nay mùa đông, Mai kia là thu đến,
Dù ngày đêm chinh chiến,
Vẫn hoài nhớ em.
Anh biết khi đi,
Là cách biệt người quen,
Mà nhớ nhiều là em,
Đêm nay trời núi rừng,
Nhịp canh thay bằng tính sông,
Nửa trăng in đồi tránh bông,
Như xe hoang vu núi rừng.
Đời chinh nhân mong mơ,
Bài thơ chưa đồn cuối,
Ngày mai chép thiên vần vào em nhé,
Viết trên thiếp hồng,
Nét chữ hoa phối sầu,
Tên em vào được không?
Viết trên thiếp hồng,
Nét chữ hoa phối sầu,
Tên em vào được không?
Giờ còn gì đâu,
Anh nói câu tự li,
Bao năm bên nhau, Biết bao tình nghĩa mặn nồng,
Một lòng thủy chung, Sắc xoắn anh thề yêu mãi,
Giống mai sầu này,
Giật đổi sao rơi,
Thì tình anh không hẹt,
Nhạc nhò phối mãi.
Về rồi hôm nay, Anh nỡ buông bàn tay,
Vui bước cùng ai,
Người say giấc mộng lâu dài,
Mà nào đâu thấy,
Nơi đây có người đang khóc,
Khóc cho mọi tình,
Tan dở không thành,
Rồi vui bên nhân tình,
Còn người nước mắt trao tuôn.
Buông sao không nói năn lời,
Người đi xa mãi phương trời,
Anh nở lòng quên bỏ tình tôi,
Tự đem tiếng dế kiêu sầu,
Buông thương cho mỗi duyên đầu,
Giờ còn gì đâu,
Anh nói câu tự li,
Bao năm bên nhau,
Biết bao tình nghĩa mặn nồng,
Một lòng thủy chung,
Sắc xoắn anh thề yêu mãi,
Giống mai sầu này,
Giật đổi sao rơi,
Thì tình anh không hẹt,
Nhạc nhò phối mãi.
Về rồi hôm nay,
Anh nở buông bàn tay,
Vui bước cùng ai,
Người say giấc mộng lâu dài,
Mà nào đâu thấy,
Nơi đây có người đang khóc,
Khóc cho mọi tình,
Tan dở không thành,
Rồi vui bên nhân tình,
Còn người nước mắt trao tuôn.
Buông sao không nói năn lời,
Người đi xa mãi phương trời,
Anh nở lòng quên bỏ tình tôi,
Tự đem tiếng dế kiêu sầu,
Buông thương cho mỗi duyên đầu,
Nay lỡ làng ban giấc còn đầu.
Tình anh hôm nay vui đành,
Người ta xa nhau, Ngàn ngào nước mắt rưng rưng.
Anh ơi anh ơi, Người ta tiếc cho đôi mình,
Người ta tiếc cho cuộc tình,
Sao không giữ trọn vẹn bên nhau,
Giờ sứ được đâu, Khi tình đã hết thật lòng,
Khi tình đã hết mạnh nồng,
Xin ai đừng tiếc nuối làm chi.
Thôi về anh ơi, Sương ướt lạnh vài rồi,
Nước mắt rơi nhiều,
Hãy lau hết đi anh,
Rồi mình chia tay,
Vùi trốn nỗi đau này,
Hãy xem như là ta chưa từng có nhau.
Tình anh hôm nay vui đành,
Phải dừng lại,
Cuộc sống không tiền,
Làm sao giữ được nhau,
Mười năm trôi qua,
Hai ta bước chung đường,
Có lẽ bây giờ, Không còn ai bước qua.
Giờ ngồi bên nhau, Sao chẳng nói câu gì,
Nước mắt tuôn trào,
Làm đau nhói tim nhau,
Hà mình không yêu,
Đến nỗi lúc ban đầu,
Để giờ xa nhau,
Ngàn ngào nước mắt rưng rưng.
Anh ơi anh ơi,
Người ta tiếc cho đôi mình,
Người ta tiếc cho cuộc tình,
Sao không giữ trọn vẹn bên nhau,
Giờ giữ được đâu,
Khi tình đã hết thật lòng,
Khi tình đã hết mạnh nồng,
Xin ai đừng tiếc nuối làm chi.
Ngồi về anh ơi,
Sướng ướt lãnh vài rồi,
Nước mắt rơi nhiều,
Hãy lau hết đi anh,
Rồi mình chia tay,
Vùi trốn nỗi đau này,
Hãy xem như là, Ta chưa từng có nhau.
Rồi mình chia tay, Vùi trốn nỗi đau này,
Hãy xem như là, Ta chưa từng có nhau.
Chiều mưa răng lối,
Tôi một mình lẽ lối,
Chân bước đơn côi,
Tình tôi đã xa rồi,
Chuyện tình ngày xưa,
Nay còn trong tim thức.
Anh ơ hương nào, Có còn nhớ gì nhau.
Ngày xưa hai đứa,
Câu hèn thề đã trao,
Cho dấu mai sâu,
Tình ta chẳng phải mau,
Mà nào mưa đầu,
Thời gian đã phải giàu,
Anh bước qua câu,
Hết rồi còn gì đâu.
Mưa ngâu hay mắt lệ sâu,
Cứ rơi hoài,
Tệ tai lòng tôi,
Thời gian trôi mãi không ngừng,
Tình nay tan vỡ,
Thôi đừng chờ mà chi.
Ngàn câu thương nhớ, Xin gửi lại cho ai,
Yêu sâu tan vai,
Tình nay đã xa mơ,
Mong đẹp ngày xưa,
Như là một cơn gió,
Cuốn trôi mất rồi, Chỉ còn lại mình tôi.
Chiều mưa răng lôi, Tôi một mình lẽ lôi,
Chân bước đơn côi,
Tình tôi đã xa rồi,
Chuyện tình ngày xưa,
Nay còn trong tim thức,
Anh ơ hương nào, Có còn nhớ gì nhau.
Ngày xưa hai đứa,
Câu hèn thề đã trao,
Cho dấu mai sâu,
Tình ta chẳng phải mau,
Mà nào mưa đầu,
Thời gian đã phải giàu,
Anh bước qua câu, Hết rồi còn gì đâu.
Mưa ngâu hay mắt lệ sâu,
Cứ rơi hoài, Tệ tai lòng tôi,
Thời gian trôi mãi không ngừng,
Tình nay tan vỡ,
Thôi đừng chờ mà chi.
Nghĩa là ai cũng sâu,
Thì thôi anh hãy xem tình đầu là mơ.
Ngàn câu trường nhớ, Xin gửi lại cho ai,
Yêu sâu tan phai, Tình nay đã xa mơ.
Ngày xưa như là một cơn gió,
Cốn trôi mất rồi,
Chỉ còn lại mình tôi.
Mong đẹp ngày xưa như là một cơn gió,
Cốn trôi mất rồi, Chỉ còn lại mình tôi.
Nghe tiếng bềm bềp kêu,
Lòng con thương nhớ quê nhà,
Nơi mai tranh nghèo,
Ngày xưa đó một thời âu thơ.
Con nhớ bè ấu ớt, Bên đèn khuya,
Tiếng ru êm đềm.
Đêm dài thảo thức,
Mong con được dắt ngủ nồng dài,
Mai tóc ngầm màu mây, Giờ đây lưng bè đã công.
Lưng lân rồng,
Bờ tre nhỏ gió chiều đông đưa,
Trong ngóng chờ tình con,
Sao nhiều năm không thấy quay về?
Để cho nước mắt rơi, Nào nhề bến dòng sâu quê.
Mẹ ơi!
Xa cách lâu rồi,
Bao năm chưa về bền bãi tranh xưa.
Ngày nào con đi, Mẹ đứng bên hiên nhà,
Đường buồn đôi mắt,
Trông về phía trời xa.
Rồi chiều nay,
Con đã trở về,
Bên quê dân còn còn đợi nhỏ thân quen.
Hàng dừa nghiêng nghiêng, Rợp bóng bên thềm,
Nhà tranh còn đó,
Tiếng ru hơi tiềm đầu.
Bóng vắng mẹ giờ đây,
Lìa xa con mãi muôn đời.
Đau sụt vô bờ, Bao nỗi nhớ dâng tràn trong tim.
Ơn đức tựa nón cao,
Con làm sao bao đáp mần tình.
Mẹ ơi! Con khóc,
Mong nhớ mẹ biết của nào ngồi.
Nghe tim bềm bềp kêu,
Lòng con thương nhớ quê nhà.
Nơi mai tranh nghèo,
Ngài xưa đó một thời âu thơ.
Con nhớ mẹ ấu ớt, Bên đèn khuya,
Tiếng ru êm đềm.
Đau thức,
Mong con được dắt ngồ nồng sai.
Mai tóc nhầm màu mây,
Giờ đây lưng mẹ đã còng.
Con nước lơ rồng,
Bờ tre nhỏ gió chiều đông đưa.
Con sao nhiều năm không thấy quay về.
Để cho nước mắt rơi, Nào nề bến dòng sâu quê.
Mẹ ơi!
Xa cách lâu rồi,
Bao năm chưa về bên mãi tranh thường.
Ngày nào con đi, Mẹ đứng bên nhìn nhà.
Đêm buồn đôi mắt,
Trông về phía trời xa.
Rồi chiều nay,
Con đã trở về,
Bên quê dân còn còn đợi nhỏ thân quen.
Hạng dường yên yên, Rợp bóng bên thềm,
Nhà tranh còn đó,
Tiếng ru hơi tiềm đầu.
Bóng dán mẹ giờ đây,
Lìa xa con mãi muôn đời.
Đau xuất vô bờ,
Bao nỗi nhớ dâng tràn trong tim.
Ơn đứng tựa nón cao,
Con làm sao bao đáp mân tình.
Mẹ ơi! Con khóc, Mong nhớ mẹ biết cổ nào ngồi.
Mẹ ơi! Con khóc,
Mong nhớ mẹ biết cổ nào ngồi.
Chọt lỡ yêu anh,
Em có ngờ đâu anh đã có gia đình.
Bao nhiêu ân tình,
Dành cho anh hết, Đến giờ này khổ đau.
Tình duyên ngang trái,
Trách lòng người dối gian.
Tìm sao hỡi anh, Em có tội tình gì?
Khi mới gặp nhau, Anh nói một câu,
Dần yêu em rất nhiều.
Anh hứa bao điều,
Lòng anh chỉ có, Chỉ có mình em thôi.
Ngờ đâu dăn dối, Chỉ chất lười đau môi.
Giờ tôi mới hay, Thì đã quá muôn màng.
Thôi anh hãy về đi,
Về với vợ con,
Với gia đình êm ấm.
Đừng lưu luyến nhau,
Chỉ thêm đớn đau.
Tôi chấp nhận đớn côi,
Phần số lệ lôi,
Trách ông trời xui khiến.
Đành thôi nhé anh,
Mình hết duyên rồi.
Chọt lỡ yêu anh,
Em có ngờ đâu,
Anh đã có gia đình.
Bao nhiêu ân tình,
Dành cho anh hết, Đến giờ này khô đau.
Tình duyên ngang trái,
Trách lòng người dối gian.
Tìm sao hỡi anh, Em có tội tình gì?
Khi mới gặp nhau,
Anh nói một câu,
Dần yêu em rất nhiều.
Anh hứa bao điều,
Lòng anh chỉ có, Chỉ có mình em thôi.
Ngờ đau dăm dối, Khi chất lười đau môi.
Giờ tôi mới hay, Thì đã quá muôn màng.
Thôi anh hãy về đi,
Về với vợ con,
Với gia đình êm ấm.
Đừng lưu luyến nhau,
Chỉ thêm đớn đau.
Tôi chấp nhận đớn côi,
Phần số lệ lôi,
Trách ông trời xui khiến.
Đành thôi nhé anh,
Mình hết duyên rồi.
Đành thôi nhé anh,
Mình hết duyên rồi.
Ngàn năm em vẫn đẹp, Và tình em không đổi thay.
Một người yêu anh đã trời đời hơn những cuộc đời.
Lúc nào anh có hay, Tưởng rằng tình nhạt phai.
Ngày chia tay cuối hạc,
Anh về nơi phương trời xa.
Từng ngày trôi qua nơi,
Với người nhớ mong thật nhiều.
Lòng hoài vấn vương, Thương về nơi cố gương.
Giờ gặp lại nhau,
Tóc xanh đẹp trông phai màu.
Người xưa không bước qua cầu mà,
Vẫn chờ đời duyên nắm cu.
Khi yêu, đôi mình ước hẹn mai sau.
Tương lai biết đâu ngờ anh sang bờ về nơi phương ấy.
Xa nhau, năm dài cách biệt chúng dương.
Yêu thương chôn kính trong lòng,
Khi tôi đời qua hết xuân xanh.
Nhìn nhau em quý mặt,
Lời chào nhau chưa thành câu.
Lệ chàn đôi mi âu, Im chật vòng tay hôm nào.
Này người thương mến ơi,
Tình đôi ta chẳng phai,
Dù ngàn năm cách xa,
Không bao giờ phối phai.
Ngàn năm em vẫn đẹp, Và tình em không đổi thay.
Một người yêu anh đã trời đời hợn nữ cuộc đời.
Màu nào anh có hay, Từng dăng tình nhạt thanh.
Ngày chia tay cuối hà,
Anh về nơi phương trời xa.
Từng ngày trôi qua nơi với người nhớ mong thật nhiều.
Lòng hoài vấn vương, Thương về nơi bố vương.
Giờ gặp lại nhau,
Tóc xanh đẹp trông thay màu.
Người xưa không bước qua cầu mà,
Vẫn chờ đời duyên nắm cu.
Khi yêu,
Đôi mình ước hẹn mai sau,
Tương lai biết đâu ngờ,
Anh sang bờ về nơi phương ấy.
Xa nhau,
Năm dài cách việc chung dương,
Yêu thương chôn kính trong lòng,
Khi tôi đời qua hết xuân xanh.
Nhìn nhau em quý mặt,
Lời chào nhau chưa thành câu.
Lệ chàn đôi mi âu, Im chật vòng tay hôm nào.
Này người thương mến ơi,
Tình đôi ta chẳng phai,
Dù ngàn năm cách xa,
Không bao giờ vội vã.
Này người thương mến ơi,
Tình đôi ta chẳng phai,
Dù ngàn năm cách xa,
Không bao giờ vội vã.
Đường dài vẫn có lúc mong suy,
Về thăm quê mẹ,
Xa cách bao ngày,
Còn lâu lắm chưa lần về thăm.
Để mẹ chờ mẹ mong,
Chắc giờ đây
không đã bác nhiều.
Nhớ thương những ngày,
Tình vui vẻ em thơ ấu, Bên mái nhà tranh siêu.
Kỷ niệm thân hiu,
Cánh nhiều bai còn trong giấc mộng.
Chiều nghiên bông tà,
Còn trong thái giấc mẹ xa xa.
Bên mái nhà thân quyên, Hàng kẽ xanh,
Rợp bóng bến thềm.
Tràng thừa như lời mẹ rủ,
Lời mẹ rủ,
Bên cánh vòng đông đường.
Những trưa nắng hè,
Ướt nắm mồ hôi,
Thương mẹ của tôi không quán thân mình,
Nuôi con thuốc lắm, Cả cuộc đời cần làm.
Trong đời qua mau,
Thời gian trôi làm sao trở lại nhi.
Lưng mẹ đã còng,
Dịp năm tháng dán dầu gió sương.
Mẹ mãi là huế hương như dần trắng,
Xôi sáng đêm trường.
Những đêm đường thương nhớ,
Không phải mà trong con.
Đường dài quanh con mong xưa,
Về thăm huế mẹ.
Xa cạnh bao ngày, Con lâu lắm chưa lần về thăm.
Huế mẹ chờ mẹ mong,
Chắc giờ đây,
Tóc đã bạc nhiều.
Nhớ thương những ngày,
Thờ ấu bên mai nhà tránh siêu.
Về nền thân yêu,
Cánh nhiều bay còn trong giấc mộng.
Chiều nghiêng bóng tà,
Còn trông thấy dán mẹ xa xa.
Bên mai nhà thân quen, Hàng kéo xanh,
Rợp bóng bên thềm.
Trên ai êm đềm, Tràn thừa như lời mẹ rủ.
Lời mẹ rủ,
Bên cánh dòng đông đường.
Những trưa nắng hè, Ướt đắm mồ hôi.
Thương mẹ của tôi không quan tâm mình,
Nuôi con thuốc lắm, Cả cuộc đời cần lâu.
Dòng đời qua mau,
Thời gian trôi làm sao trở lại.
Lưng mẹ đã còng,
Vì năm tháng dán dầu dọa xương.
Mẹ mãi là quấy hương như dần trăng,
Xôi sáng đêm trường.
Trên dạng nẻo đường,
Thương nhớ không phai mơ trông cô.
Mẹ mãi là quấy hương như dần trăng,
Xôi sáng đêm trường.
Trên dạng nẻo đường,
Thương nhớ không phai mơ trông cô.
Trả lại chăng sao,
Với tình yêu đâu ngọt ngào.
Trả lại cho nhau, Những ân tình mà ta đã trao.
Ước mong ban đầu, Xin trồn vào dĩ vang.
Yêu thương sẽ làm đôi,
Vì cuộc đời nhiều dán dôi.
Hà tàn thu sáng lá, Vàng bẫy nhiều thật nhiều.
Kỷ niệm đôi ta đã, Bao lần sánh bước bên nhau.
Đôi cũ bây giờ, Là rời buồn hiu hắt.
Trên đêm bước,
Về đâu khi thiếu đi một bóng hình.
Tình yêu không như là ước mơ,
Tình yêu không đẹp tựa như thơ.
Vì yêu nên khổ đau nhiều, Một mình cây đắng,
Sao anh đành hỡi anh.
Ngày xưa anh hứa yêu trọn đời,
Này anh quên hết cho duyên mình lỡ là.
Chuyện tình hấp tan như giấc mộng ai có ngờ,
Một mình bơ vơ ôm kỷ niệm xịn chết nên gờ.
Giữ chọn trong lòng,
Một chuyện tình đã lỡ,
Tờ duyên đã nhạt phai,
Nhưng mình vẫn nhớ nhau hoài.
Trả lại chẳng sao với tình yêu đâu ngọt ngào,
Trả lại cho nhau những ân tình mà ta đã trao.
Ước mong ban đầu xin trôn vào dĩ vang,
Yêu thương sẽ làm đôi vì cuộc đời nhiều dán dối.
Hà tan cuốn sáng lá vàng bẫy nhiều thật nhiều,
Kỷ niệm đôi ta đã bao lần sánh bước bên nhau.
Lối cú bây giờ là rời buồn hiu hắt,
Chân bên bước về đâu khi thiếu đi một bóng hình.
Tình yêu không như là ước mơ,
Tình yêu không đẹp tựa như thơ,
Vì yêu nên phố đâu nhiều,
Một mình cay đắng sao anh đành hơi anh.
Ngày xưa anh hỡi yêu trọn đời,
Này anh quên hết cho duyên mình lỡ lòng.
Chuyện tình hỡp tan như giấc mộng ai có ngờ,
Một mình bơ vơ ôm kỷ niệm xin chết nên thơ.
Giữ trọn trong lòng một chuyện tình đã lỡ,
Tờ duyên đã nhạt phai,
Nhưng mình vẫn nhớ nhau hoài.
Giữ trọn trong lòng một chuyện tình đã lỡ,
Tờ duyên đã nhạt phai,
Nhưng mình vẫn nhớ nhau hoài.
Đêm nay trăng tàn, ghét nhỏ buồn minh man,
Làn gió lấy, nghe lòng mình giá lành.
Tiếng xa xào, hàng cây đứng nào yên,
Đêm thật dài, đêm lạc loài yêu thương.
Bao năm xa rồi nay trở về quê vương,
Lòng vẫn vương bao kỷ niệm thơm nào.
Trên lối mòn mình hay đứng chờ nhau,
Sao bây giờ đường xưa vắng điều hiểu.
Vốn tim còn niễm sâu kỷ niệm,
Đêm dài buồn quanh thiêu tìm đâu bao dấu yêu xưa.
Mưa rơi,
giọt sâu chữ nặng tim tối,
Mưa buồn cho đến bao giờ tàn đêm thâu gói môi chờ mong.
Thương nhau không thành,
duyên mình chẳng nghen đôi,
Dù nhớ nhau cũng chỉ là áo mông.
Bao tháng ngày tình yêu khó nhạt phai,
Tim lắng quên nhưng lòng còn nhớ hoài.
Đêm nay trăng tàn, ghép nhỏ buồn minh man,
Làn gió lấy,
nghe lòng mình giá lành,
Tiếng xa xao,
hàng cây đứng nào yên.
Đêm nay thật dài, đêm lạc loài yêu thương.
Bao năm xa rồi nay trở về quê hương,
Lòng vẫn vương bao kỷ niệm thơm nào.
Trên lối mòn mình hay đứng chờ nhau,
Sao bây giờ đường xưa vắng điều hiểu.
Vẫn tim còn niến sâu kỷ niệm,
Đêm dài buồn quanh thiêu tìm đâu bao dấu yêu xưa.
Mưa rơi,
giọt sâu chữ nắng tim tối,
Mưa buồn cho đến bao giờ tàn đêm thâu gói môi chờ mong.
Thương nhau không thành,
xuyên mình chẳng nên đôi,
Dù nhớ nhau cũng chỉ là áo mông.
Bao tháng ngày tình yêu khó nhạt phai,
Tim lắng quên nhưng lòng còn nhớ hoài.
Bao tháng ngày tình yêu khó nhạt phai,
Tim lắng quên nhưng lòng còn nhớ hoài.
Mãi xanh âu dội,
Còn gì đâu anh ơi,
Tình chúng ta bây giờ thành xa lạ,
Yêu thật nhiều rồi đành phai xa nhau,
Xuyên tình mình sao nở vội vãi mau.
Tương khuya rơi đầy, ướt lành bờ vai em,
Còn đêm nay, chút cạn bao tâm sự,
Đêm mai này, em cất bước sang ngang,
Khói bận lòng, câu chuyện buồn dấu xa.
Đêm nay,
vụng tay mình xích chặt,
Một lần này rồi thôi,
ngày mai kia cách đôi nơi.
Anh ơi,
chăng toàn đã dùng tư lâu,
Cho lòng còn luôn ưu sầu,
Người thương ơi,
thấu chăng lòng đau.
Thôi em đi về, sầu lệ sầu trên mi,
Thuyền kết hoa đưa em về bên lạ,
Em theo chồng, mong gặp được bên chồng,
Tình đôi ta, xem như là giấc mộng.
Mai xa nhau rồi, còn gì đâu anh ơi,
Tình chúng ta bây giờ thành xa lạ,
Yêu thật nhiều, rồi đành phải xa nhau,
Xuyên tình mình sao nở vội vãi mau.
Sướng khuya rơi đầy, ướt lạnh bờ vai em,
Còn đêm nay, chút cạn bao tâm sư,
Đêm mai này, em cất bước sang ngang,
Khói bận lòng, câu chuyện buồn dấu xa.
Đêm nay,
vụng tay mình xích chặt,
Một lần này rồi thôi,
ngày mai kia cánh đôi nơi,
Anh ơi,
chăng tàn đã dùng tư lâu,
Cho lòng còn luôn ưu sầu,
Người thương ơi,
thấu chăng lòng đau.
Thôi em đi về, dẫu lệ dẫu trên mi,
Huyền kết hoa, đưa em về bên lạ,
Em theo chồng, mong gặp được bên chồng,
Tình đôi ta, xem như là giấc mộng.
Mai anh sẽ về,
thế giới của riêng anh,
Kế từ đây,
với từng đêm giá lành,
Hạnh phúc nào,
xem lần những thương đau,
Kỷ niệm xưa, xem như là mây khói.
Thôi anh chẳng cần,
yêu lại những mong manh,
Bởi tình yêu,
em nào có chân thành,
Xin trả lại,
bao ước mong tương lai,
Dù làm chi,
vì đâu có nghĩa gì.
Xin trả hết, lời ái ân, niềm say đắm,
Cùng dài một lần yêu, để quên đi,
Những âu lo,
khắc khoái trong lòng.
Đời vàn eo, nhiều đắng cay,
Mình hãi lối, nói sầu rồi sẽ vơi,
Vẫn vương chi,
hãy quên đi,
Những lời tình từ,
Vì cuộc đời, không đẹp như giấc mơ.
Khi anh trở về,
yêu sầu đã phôi phai,
Còn trong tim,
với nhiều nỗi u hoài,
Năm tháng dài,
ta mãi chia liền nhau,
Đành chôn sâu, những giấc mộng ban đầu.
Mai anh sẽ về,
thế giới của riêng anh,
Kể từ đây,
với từng đêm giá lành,
Hạnh phúc nào, xênh lần những thương đau,
Kỷ niệm xưa, xem như là mây khói.
Thôi anh chẳng cần, yêu lại những mong manh,
Với tình yêu, em nào có chân thành,
Xin trả lại,
bao ước mong tương lai,
Dù làm chi,
vì đâu có nghĩa gì.
Xin trả hết,
lời ái ân,
Niềm say đắm,
cùng dài một lần yêu,
Để quên đi,
những âu lo,
khắc khoái trong lòng.
Lời vạn eo, nhiều đắng cay,
Mình hãi lối, nói sầu rồi sẽ vơi,
Vẫn vương chi,
hãy quên đi,
những lời từng từ,
Vì cuộc đời, không đẹp như giấc mơ.
Anh trở về, yêu sầu đã phôi phai,
Còn trong tim, với nhiều nỗi u hoài,
Năm tháng dài, ta mãi chia lia nhau,
Đánh chốn sâu, những giấc mộng ban đầu.
Năm tháng dài, ta mãi chia lia nhau,
Đánh chốn sâu, những giấc mộng ban đầu.
Biết đến bao giờ gặp lại người thương,
Vẫn vẫn nhẹm đau nổi sầu chua cay.
Nếu hai đứa không rời,
tình yêu tựa anh sao trời,
Sao bây giờ ngắn cách đôi nơi.
Ôi thước bạc cầu, mình ở bao lâu,
Trước nước tràn ưu, giờ trời mưa ngâu.
Gặp nhau lòng hết u sầu,
mà sao tình thấm ban đầu,
Không cho mình mãi được gần nhau.
Sâu sâu, còn có nhịp cầu, Đâu phải ngân hà,
mà chia cách đôi ta.
Mình thương,
thương đến chân đời,
Nhưng sao ông trời,
sao sầu đắng cay.
Giờ đây,
xa cách muôn trùng,
Nhưng vẫn chờ vấn đời, sẽ tương cùng ngày mai.
Mong ước duyên tình mình đừng nhạt vai,
Say mong tương lai trọn đời bên nhau.
Ngàn năm tình trắng phai màu,
Dù cho cách mấy ngân hà,
Tình đôi ta mãi luôn đậm đà.
Biết đến bao giờ gặp lại người thương,
Vẫn vấn nhịp đau nổi sầu chúa cay.
Ngày xưa hai đứa không rời,
Tình yêu tựa anh sao trời,
Sao bây giờ ngăn cách đôi nơi.
Ôi thước bạc cầu, mình ở bao lâu,
Kiếp nữ chàng ưu giữa trời mưa ngâu.
Gặp nhau lòng hết u sầu,
Mà sao tình thấm ban đầu,
Không cho mình mãi được gần nhau.
Sống sâu còn có nhịp cầu,
Đâu phải ngân hà mà chia cách đôi ta.
Mình thương, thương đến trọn đời,
Nhưng sao ông trời,
sao sầu đắng cay.
Giờ đây, xa cách nguồn trùng,
Nhưng vẫn chờ vấn đời, sẽ tương cùng ngày mai.
Mong ước duyên tình mình đừng nhạt vai,
Xây mong tương lai trọn đời bên nhau.
Ngàn năm tình trắng phai màu,
Dù cho cách mấy ngân hà,
Tình đôi ta mãi luôn đậm đà.
Ngàn năm tình trắng phai màu,
Dù cho cách mấy ngân hà,
Tình đôi ta mãi luôn đậm đà.
Anh hãy về đi, ta chẳng còn chi,
Mình đã hết duyên rồi.
Nỗi tiếc thêm buồn, đời em đã lỡ,
Đã lỡ làng tơ duyên.
Tình ta ngăn trái cây đắng ngày ai hay,
Về đi hơi anh, về bên mãi gia đình.
Em biết đời em, thôi thế từ đây,
Ngủi trốn nỗi đau này.
Trách ai bây giờ,
thì thôi em chỉ biết trách trời khiến xui.
Hay tại anh giăn dối, buôn chốt rời đau môi,
Để tôi qua tin, hồi trao hết ân tình.
Tôi sâu phần lệ lòi, lệ đắng bờ môi,
Cớ sao người giăn dối,
Giờ hai chúng ta, mình thôi cách xa.
Em
có nào ngờ đâu, đời lắm bê sâu,
Nỗi đau này ai thấu,
thì thôi nghe anh,
Tình lỡ duyên tình.
Anh hãy về đi, ta chẳng còn chi,
Mình đã hết duyên rồi.
Nỗi tiếc thêm buồn, đời em đã lỡ,
Đã lỡ làng tơ duyên.
Tình ta ngăn trái cây đắng ngày ai hay,
Về đi hơi anh, về bên mãi gia đình.
Em biết đời em, thôi thế từ đây,
Bùi trốn nỗi đau này.
Trách ai bây giờ,
thì thôi em chỉ biết trách trời khiến xui.
Hay tại anh giăn dối,
buôn chốt rời đau môi,
Để tôi qua tin,
hồi trao hết ân tình.
Tôi
số phần lệ lội,
lệ đắng bờ môi,
Cớ sao người giăn dối,
Giờ hai chúng ta, mình thôi cách xa.
Em có nào ngờ đâu, đời lắm bê sâu,
Nỗi đau này ai thấu,
thì thôi nghe anh,
Tình lỡ duyên tình.
Tình lỡ
duyên tình,
thì thôi nghe anh,
Tình lỡ duyên tình.
Đêm đã dần trôi,
mà sao nỗi nhớ người xưa mãi tìm về.
Những tàu ước thề,
những lời yêu thương chất dần pháy kín trong tim.
Ngày nào chúng lối, tha thiết mộng chúng đôi,
Này lỡ duyên rồi,
còn đâu say phút đón đưa về có nhau.
Khi chót đã yêu,
làm sao mà biết tình yêu như thế nào.
Những đêm ngọt ngào,
giờ thành chim bao tình yêu trả với chăng sao.
Tình nồng phai hút, chú sót mộng lứa đôi,
Lối cứu bây giờ,
đường xưa tôi bước cô đơn đến bao giờ.
Người xưa nay lạc bước về đâu,
Phương xa ai nhớ,
ai có chờ mong ai.
Tình phai,
vẫn nhớ nhau hoài,
Rồi tên trong giấc mong,
nghe lòng thắt khỏi chờ mong.
Ôm gõi hành trang,
tìm quên ngày tháng với tình yêu
lừa lặng.
Ai đã phụ phàng,
để tình dở dáng,
từ khi anh bước sang ngang.
Đường tình hai lối,
xuyên kiếp chẳng nến đôi,
Trôn vào kỷ niệm,
tàn đêm thương nhớ khó phôi phai ngày tháng xưa.
Đêm đã dần trôi,
mà sao nỗi nhớ người xưa mãi tìm về.
Những tàu ước thề,
những lời yêu thương chật dần pháy kín trong tim.
Ngày nào chúng lối, thắp hết mong chúng đôi,
Này lá xuyên rồi,
còn đâu say phút đón đưa về có nhau.
Khi chót đã yêu,
làm sao mà biết tình yêu như thế nào.
Những đêm ngọt ngào,
giờ thành chim bao tình yêu trà vỡ trăng xa.
Tình nồng phai úa, chưa xót mộng lứa đôi,
lối cứu bây giờ,
đường xưa tôi bước cô đơn đến bao giờ.
Người xưa nay lạc bước về đâu,
phương xa ai nhớ,
ai có chờ mong ai.
Tình phai,
vẫn nhớ nhau hoài,
rồi tên trong giấc mong,
nghe lòng thắt khỏi chờ mong.
Ôm gõi hành trang,
tìm quên ngày tháng với tình yêu lừa lặng.
Ai đã phủ phàng,
để tình dở dáng,
từ khi anh bước sang ngang.
Đường tình hai lối,
duyên kiếp chẳng nến đôi,
trôn vào kỷ niệm,
ta đêm thương nhớ khó phôi phai ngày tháng xưa.
Đường tình hai lối,
duyên kiếp chẳng nến đôi,
trôn vào kỷ niệm,
ta đêm thương nhớ khó phôi phai ngày tháng xưa.
Khi bước vào yêu,
giờ tình gian dối nên lòng tôi vội hỏi.
Giấc mong ban đầu,
sẽ thành bài thơ từng đêm mơ ước xa xôi.
Đường tình muôn lối, ai biết chuyện mai sau,
khi đã yêu rồi,
dù bao sống tố hay đắng cay chẳng đổi thay.
Ai nói lời yêu,
tròn câu hẹn ướt ngàn năm vẫn đợi chờ,
nhưng có đầu ngờ,
một chiều mưa bay người ta vui bước bên ai.
Lòng buồn bể tai, thương dỗ phần mình thôi,
duyên đã lỡ làm,
tình như con gió cuốn trôi đi giấc mong đầu.
Tình yêu sao đổi chẳng thấy đến,
dù chi ngăn cách,
cho duyên mình dở dàng.
Tòa ngang lời chuyện xoan song,
giờ đây câu mong đời chỉ còn nào mong mà thôi.
Tôi gói niềm thương vào trang nhật ký với tình yêu dài khờ.
Anh chẳng thuyết mờ,
còn riêng mình tôi đường khuya lễ bóng đơn côi.
Những dòng thương nhớ xuyên dưới tròn trong tim,
đêm tan canh sầu,
tình xưa phai dấu muốn cố quên càng nhớ thêm.
Khi bước vào yêu,
giờ tình sáng dối nên lòng tôi vội hỏi.
Giấc mong ban đầu sẽ thành bài thơ từng đêm mơ ước xa xôi.
Đường tình muốn lối ai biết chuyện mai sau,
khi đã yêu rồi,
dù bao sống tố hay đắng cay chẳng đổi thay.
Ai nói lời yêu tròn câu hẹn ước ngàn năm vẫn đợi chờ,
nhưng có đầu ngờ một chiều mưa bay người ta vui bước bên ai.
Lòng buồn bể tay thương dỗ phần mình thôi,
duyên đã lỡ làm,
tình như cơn gió cuốn trôi đi giấc mộng đầu.
Tình yêu sao đổi chẳng thay đến,
dù khi ngăn cách cho duyên mình dỡ dàng.
Đo ngang lời chuyến sang sông,
vừa đây câu mong đời chỉ còn nào mong
mạt thôi.
Tôi gói niềm thương vào trang nhật ký với tình yêu dài khờ.
Anh chẳng khuyết mờ,
còn riêng mình tối đường khuy lễ bóng đơn côi.
Những dòng thương nhớ xin giữ tròn trong tim,
đêm tan canh sầu,
tình xưa phải giấu muôn cố quên càng nhớ thêm.
Những dòng thương nhớ xin giữ tròn trong tim,
đêm tan canh sầu,
tình xưa phải giấu muôn cố quên càng nhớ thêm.
Anh ơi ngày mãi bước theo chồng,
hồi anh có buồn lòng anh có đau không?
Chuyến đôi ta đành thói lỡ nhịp cầu,
giấu yêu hôm nào giờ xin trả lại nhau.
Em đi về nơi xứ xa theo người,
hồi hết rồi đời em có gì vui?
Chính tôi từng đem lế loi hù sâu,
ước mơ hôm nào vì đau đổi thay mau.
Tương sang bên nhau ngờ đau tan sắc mưa đầu,
tiếng yêu hôm nào còn vươn vấn chư vai.
Tình mình chỉ hai phần em chưa hiểu chưa tròn,
nhưng em vẫn còn, vẫn còn một lòng yêu anh.
Đừng buồn nghe anh vì ta có xuyên không phần,
em bước qua cầu rồi sau em giấu vào tim.
Hãy về đi anh,
mai em sánh duyên bên trong,
tan nát côi lòng,
tình mình cuốn theo dòng sông.
Anh ơi ngày mai em ước theo chồng,
hồi anh có buồn lòng anh có đau không?
Xuyên đôi ta đành thói lỡ nhịp cầu,
giấu yêu hôm nào giờ xin trả lại nhau.
Em đi về nơi xứ xa theo người,
hồi hết rồi đời em có gì vui?
Xuyên tôi từng đêm lẽ lôi u sầu,
ước mơ hôm nào vì đau đổi thay mau.
Tương sang bên nhau ngờ đau tan sắc mưa đầu,
tiếng yêu hôm nào còn vươn vấn chư vai.
Tình mình chỉ hai phần em chưa hiểu chưa tròn,
nhưng em vẫn còn,
vẫn còn một lòng yêu anh.
Buồn nhé anh,
vì ta có xuyên không phần,
em bước qua cầu,
sợ sầu em giấu vào tim.
Hãy về đi anh,
mai em sánh duyên bên trong,
tan nát côi lòng,
tình mình cuốn theo dòng sông.
Hãy về đi anh,
mai em sánh duyên bên trong,
tan nát côi lòng,
tình mình cuốn theo dòng sông.
Tình mình hôm nay thôi đành phán dừng lại,
cuộc sống không tiền làm sao giữ được nhau.
Mười năm trôi qua hai ta bước chung đường,
có lẽ bây giờ không còn ai bước qua.
Giờ ngồi bên nhau sao chẳng nói câu gì,
nước mắt tuôn trào làm đau nhói tim nhau.
Hà mình không yêu nên nói lúc ban đầu,
để giờ xa nhau,
ngẹn ngào nước mắt dừng dừng.
Anh ơi anh ơi,
người ta tiếc cho đôi mình,
người ta tiếc cho cuộc tình,
sao không giữ trọn vẹn bên nhau.
Giờ giữ được đâu khi tình đã hết thật lòng,
khi tình đã hết màn nòng,
xin ai đừng tiếc nuối làm chi.
Thôi về anh ơi,
sương ướt lãnh vãi rồi,
nước mắt rơi nhiều,
hãy lâu hết đi anh.
Rồi mình chia tay vùi trốn nỗi đau này,
hãy xem như là ta chưa từng có nhau.
Tình mình hôm nay thôi đành phán dừng lại,
cuộc sống không tiền làm sao giữ được nhau.
Mười năm trôi qua hai ta bước chung đường,
có lẽ bây giờ không còn ai bước qua.
Giờ ngồi bên nhau sao chẳng nói câu gì,
nước mắt tuồn trào làm đau nhói tim nhau.
Hà mình không yêu nên nói lúc ban đầu,
để giờ xa nhau, ngẹn ngào nước mắt dừng dừng.
Anh ơi anh ơi,
người ta tiếc cho đôi mình,
người ta tiếc cho cuộc tình,
sao không giữ trọn vẹn bên nhau.
Giờ giữ được đâu khi tình đã hết thật lòng,
khi tình đã hết mạnh nòng,
xin ai đừng tiếc nuối làm chi.
Thôi về anh ơi,
sương ướt lãnh vãi rồi,
nước mắt rơi nhiều,
hãy lâu hết đi anh.
Rồi mình chia tay vùi trốn nỗi đau này,
hãy xem như là ta chưa từng có nhau.
Rồi mình chia tay vùi trốn nỗi đau này,
hãy xem như là ta chưa từng có nhau.
Giữa phố thì đông người,
vẻn hoa răng ngập lôi,
em mãi đi tìm hình bóng của con tim.
Từ ngày chia tay cuối con đường chiều vương nắng,
thăm thoát thời gian trôi tàn thu đã bao lần.
Những kí niệm êm đềm còn nến trong tim khớc,
anh ở nơi nào mà sao quá xa răm.
Lời hẹn trăm năm biết bây giờ anh còn nhớ.
Hay đã phổi quên bao mộng ước buổi ban đầu
Từng đêm chân bước cô đơn qua con phố nhỏ
Gió lây tiếng lá lao sao ngỡ như là ánh đèn
Rồi tên mà có ai hay không như giấc mộng
Tình quá mong manh nhưng lòng vẫn đợi Và chờ mong trọn đời
Dẫu biết tình yêu đâu luôn gặp nhiều ngang
trái Nhưng nhớ nhau hoài dù đời lắm đổi thay
Rồi ngày mai đây trên bước đường dài xa ấy
Nếu có gặp nhau xin đừng gọi cô nhân sầu
Giữa phố thì đông người đèn hoa răng ngập lối
Em mãi đi tìm hình bóng của con tim
Từ ngày chia tay cuối con đường chiều vương nắng Thấm thoát thời
gian trôi tàn thu đã bao lần Những kỷ niệm êm đềm còn nín trong
tim khớp Anh ở nơi nào mà sao quá xa xăm Lời hẹn chăm năm biết
bây giờ anh còn nhớ Hay đã phổi quên bao mộng ước buổi ban đầu
Từng đêm chân bước cô đơn qua con phố nhỏ Xóa lây
tiếng lá lao sao ngói như là ánh đèn
Gọi tên mà có ai hay không như sớm mộng Biết duyên tình
quá mong manh nhưng lòng vẫn đợi Và chờ mong trọn đời
Dẫu biết tình yêu đâu luôn gặp nhiều ngang trái Nhưng nhớ
nhau hoài dù đời lắm đổi thay Rồi ngày mai đây trên bước
đường dài xa ấy Nếu có gặp nhau xin đừng gọi cô nhân sầu
Rồi ngày mai đây trên bước đường dài xa ấy
Nếu có gặp nhau xin đừng gọi cô nhân sầu
Chào anh đến thăm em qua mù
trăng rộng bến thềm
Tránh qua yêu mềm bay trong gió thoáng mồi hương
đưa Hai đứa ngồi xài xưa nhạt quá cất tên đôi
mình Dưới tàn xanh lá mơ ước ngày đám cưới đôi ta.
Rồi thì anh cũng xa em như dòng sông vắng bóng con đò
Bão em đợi chờ,
chờ năm tới sẽ về bên nhau Em xót và lòng
đau chờ anh đã mấy thu tàn Bù u thai lá
bao lần rồi nào anh có hay
Giờ đây mỗi người một phương Hương lòng tàn thương dẫn dương kỷ niệm
Đêm dài quạnh yêu bên em khuya Mong đời người xưa dân việt tâm
đã bao năm rồi
Một đời hổng nhãn đâu biết chi Chỉ cần tình yêu luôn hủy chung,
nhau cách xa muôn trùng
Một chiều trên bến sông xưa
anh cùng ai sánh bước quay về
Xót xa nào nề bao mơ ước mây giờ tìm đâu
Anh cưới giờ giao xa
đành buôn đế duyên lơ lặng
Trách tình ngàn trái mù u xưa nay đã phai tàn
Ngày nào anh đến thăm em qua mù trăng rồng bến thềm
Cánh qua yêu mềm bay trong gió thoáng hồi hương
đưa Hai đứa ngồi xài xưa nhật qua cất tên đôi
mình Dưới tàn xanh lá mơ ước ngày đem cưới đôi ta
Rồi thì anh cũng xa em như dòng sông vắng bóng con đò
Bao em đợi chờ,
chờ năm tới sẽ về bên nhau Em xót và lòng
đau chờ anh đã mấy thu tàn Mù u thai lá
bao lần rồi nào anh có hay
Giờ đây mỗi người một phương Hương lòng càng thương dẫn dương kỷ niệm
Tìm dài quạnh yêu bên em quê Mong đời
người xưa dân biệt tâm đã bao năm rồi
Mong đời hổng ngạc đâu biết chi Chỉ cần tình
yêu luôn thúy chung Nheo cách xa muôn trùng
Một chiều trên bến sông xưa
Anh cùng ai xanh bước quay về
Xót xa nào nghè Bao mơ ước bây giờ tìm đâu
Anh cưới giờ dạo xa Đành buôn đế duyên lơ lần
Trách tình ngàn trái Mù u xưa nãy đã phai bàn
Mù u xưa nay đã phai bàn
Hương nhẫn trồng sông trải ra biên rồng
Hương nhẫn chi xuồng bé nhỏ xinh xình
Đất tâm nông mênh mông đồng lúa chinh Ninh
kiều qua thăm đẹp lòng người phương xa
Ai có đi qua bạc liêu rồi liêu liếng
Tiếng ai rao đan bà giá cố goái lang
Gió miên mang bóng dừa che mắt rơi Nhớ
mãi nụ cười duyên vang của bên trang
Tiếng dâu cay trái sâm se Lồng an niếp mới hư dân tình quê hương
Đàn sắc chính cuồng lồng cứu lòng tìm thăm
Sốc trăng chua chiên kiện gian bậc quất anh hùng hiên ngang
Qua đến an giang nhớ lòng xuyên châu
đông Nơi trốn yên bình nuôi căm nuôi xăm
Ngày hậu vang miền đất mong chờ Cà Mau quý néo thăm mai tình miền Tây
Hương những dòng sông chảy ra bình rồng
Hương những chiều xuồng bé nhỏ xinh xinh
Đất tâm nông mênh mông đồng lúa chinh Ninh
chiều qua thăm đẹp lòng người phương xa
Ai có đi qua bạc liêu rồi liêu
liếng Tiếng ai rao đan bà giá cố goái lang
Gió miên mang bóng dừa che mắt rơi Nhớ
mãi nụ cười duyên vang của bên trang
Tiềm giao cây trái xâm xê Lòng hàn nít mới dương dấn tình quê hương
Về trả vinh vinh lông hiền qua Đầm đàn sắc chính con rồng cứu lòng
Trìm thăm sống chân chùa triền Kiện
gian bất khuất anh hùng hiền ngang
Qua đến an gian nhớ lòng xuyên châu
đất Nơi trốn yên bình nuôi căm nuôi xan
Về hậu gian miền đất mong chờ Cà Mau quỷ néo thăm mãi tình miền Tây
Về hậu gian miền đất mong chờ Cà Mau quỷ néo thăm mãi tình miền Tây
Nhạc Sống Hà Tây Giọng Ca Độc Lạ - Người Đi Tình Cũng Đi
Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây 2025- Tình Cũ Tình Mới
Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây 2025 - Kiếp Hoa Rơi
Tàn Đêm Thương Nhớ
Disco Nhạc Sống Hà Tây Mới Nhất - Dang Dở Tình Ta
Mưa Gió Làm Chi
Liên Khúc Disco 2025 - Bông Bần Kỷ Niệm
Nhạc Sống Hà Tây Giọng Hát Độc Lạ - Nhà Mình Chung Vách
Ai Nỡ Phụ Phàng
Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây Disco Remix - Dòng Sông Quê
Liên Khúc Disco Nhạc Sống Hà Tây Mới Nhất 2025 - Đành Lòng Sao Anh
Thầm Trách Riêng Mình
Trang Thơ Cuối
Nỗi Lòng Mẹ Đơn Thân
Duyên Tàn Tình Tan
Liên Khúc Bolero 100 Bài Dành Cho Những Ai Mất Ngủ
Disco Sôi Động 2025 Bông Bần Kỷ Niệm
Liên Khúc Disco Remix Nhạc Sống Hà Tây - Quên Câu Hẹn Ước
Tình Đẹp Ngàn Năm
Xin Trả Lại Nhau
Anh Bỏ Tình Em
Duyên Nợ Cau Trầu
Liên Khúc Disco Nhạc Sống Hà Tây 2025 - Dang Dở Tình Ta
Liên Khúc Bolero Xưa - Nếu Duyên Không Nợ
Liên Khúc Nhạc Tổng Hợp Disco Remix - Nhạc Sống Hà Tây - Bông Bần Kỷ Niệm
Liên Khúc Nhạc Sống Sôi Động - Nhà Mình Chung Vách
Liên Khúc Bolero Tâm Trạng - Biết Mình Đã Già
Liên Khúc Bolero Toàn Bài Hay - Thiệp Hồng Anh Viết Tên Em
Liên Khúc Remix - Disco Nhạc Sống hà Tây Toàn Bài Hay
Liên Khúc Bolero Tâm Trạng - Vùi Chôn Một Chuyện Tình
🎧 : 0 | ⏱: 3:43
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây 2025- Tình Cũ Tình Mới
🎧 : 0 | ⏱: 1:21:19
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây 2025 - Kiếp Hoa Rơi
🎧 : 0 | ⏱: 1:3:51
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Tàn Đêm Thương Nhớ
🎧 : 0 | ⏱: 5:24
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Disco Nhạc Sống Hà Tây Mới Nhất - Dang Dở Tình Ta
🎧 : 0 | ⏱: 4:40
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Mưa Gió Làm Chi
🎧 : 0 | ⏱: 7:03
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Disco 2025 - Bông Bần Kỷ Niệm
🎧 : 0 | ⏱: 1:3:36
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Nhạc Sống Hà Tây Giọng Hát Độc Lạ - Nhà Mình Chung Vách
🎧 : 0 | ⏱: 5:36
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Ai Nỡ Phụ Phàng
🎧 : 0 | ⏱: 5:12
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Nhạc Sống Hà Tây Disco Remix - Dòng Sông Quê
🎧 : 0 | ⏱: 1:39:51
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Disco Nhạc Sống Hà Tây Mới Nhất 2025 - Đành Lòng Sao Anh
🎧 : 0 | ⏱: 1:6:44
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Thầm Trách Riêng Mình
🎧 : 0 | ⏱: 5:26
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Trang Thơ Cuối
🎧 : 0 | ⏱: 5:12
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Nỗi Lòng Mẹ Đơn Thân
🎧 : 0 | ⏱: 5:47
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Duyên Tàn Tình Tan
🎧 : 0 | ⏱: 4:40
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Bolero 100 Bài Dành Cho Những Ai Mất Ngủ
🎧 : 0 | ⏱: 2:39:59
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Disco Sôi Động 2025 Bông Bần Kỷ Niệm
🎧 : 0 | ⏱: 3:57
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Disco Remix Nhạc Sống Hà Tây - Quên Câu Hẹn Ước
🎧 : 0 | ⏱: 1:2:25
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Tình Đẹp Ngàn Năm
🎧 : 0 | ⏱: 5:08
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Xin Trả Lại Nhau
🎧 : 0 | ⏱: 4:52
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Anh Bỏ Tình Em
🎧 : 0 | ⏱: 5:00
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Duyên Nợ Cau Trầu
🎧 : 0 | ⏱: 4:58
🧑: Ánh Như, Trường Sơn
🧑: Ánh Như, Trường Sơn
Liên Khúc Disco Nhạc Sống Hà Tây 2025 - Dang Dở Tình Ta
🎧 : 0 | ⏱: 1:1:23
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Bolero Xưa - Nếu Duyên Không Nợ
🎧 : 0 | ⏱: 59:15
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Nhạc Tổng Hợp Disco Remix - Nhạc Sống Hà Tây - Bông Bần Kỷ Niệm
🎧 : 0 | ⏱: 1:3:03
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Nhạc Sống Sôi Động - Nhà Mình Chung Vách
🎧 : 0 | ⏱: 1:2:56
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Bolero Tâm Trạng - Biết Mình Đã Già
🎧 : 0 | ⏱: 1:4:17
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Bolero Toàn Bài Hay - Thiệp Hồng Anh Viết Tên Em
🎧 : 0 | ⏱: 1:27:09
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Remix - Disco Nhạc Sống hà Tây Toàn Bài Hay
🎧 : 0 | ⏱: 1:25:02
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như
Liên Khúc Bolero Tâm Trạng - Vùi Chôn Một Chuyện Tình
🎧 : 0 | ⏱: 59:11
🧑: Ánh Như
🧑: Ánh Như